Trong phòng ngủ của Lục Kiệt, Dung Sơ tựa lưng vào cửa, tay bị Lục Kiệt nắm lấy đặt lên thắt lưng quần của anh, những nụ hôn vụn vặt rơi xuống bên cổ, rồi lại quay về bên môi cậu.
Thấy cậu không có động tác gì, Lục Kiệt vuốt vuốt tóc bên thái dương cậu, “Thầy Dung sao thế? Đi tắm chẳng phải là cần c** q**n áo sao? Em nhìn tay anh này… hoàn toàn không động đậy được, chỉ có thể để thầy Dung giúp anh thôi.”
Dung Sơ không nói nên lời, cậu nào còn tí tinh thần nào mà phân chia ra để trả lời Lục Kiệt nữa, vừa mới bước vào phòng ngủ, Lục Kiệt đã đè thẳng cậu lên cửa mà hôn.
Lục Kiệt ngoài miệng thì nói là tay không động đậy được, nhưng lúc luồn vào trong áo của Dung Sơ thì lại cực kì linh hoạt.
Cũng may là cánh tay anh không quấn băng, cũng không vướng víu gì.
Dung Sơ vừa hé miệng, Lục Kiệt đã chặn lời nói của cậu lại, cậu cũng chỉ có thể đáp bằng mấy tiếng vụn vặt, cũng vất vả mãi mới tháo được thắt lưng cho anh. Lục Kiệt xoa mạnh một cái vào eo cậu, rồi tách ra một chút, chạm trán của cả hai vào nhau. Giọng anh khàn khàn: “Được rồi, cảm ơn thầy Dung.”
Thực ra Lục Kiệt đúng là muốn Dung Sơ tắm cho mình.
Nhưng nếu thật sự đi vào phòng tắm cùng nhau, chỉ được nhìn mà không thể làm gì khác, vậy chẳng phải là cả hai đều sẽ khó chịu sao.
Động tác của Dung Sơ khựng lại, “Nhưng vẫn chưa xong mà……..”
Cậu thật sự lo là tay của Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300342/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.