Ngày hôm sau Dung Sơ đi tới bảo tàng.
Cậu không phải người lật lọng, nếu Lục Kiệt đã chọn bên trái, vậy thì đó chính là lựa chọn của cậu.
Tối qua, sau đó Lục Kiệt có giới thiệu cho cậu một số tài liệu có thể dùng trong bài luận, hai người thảo luận tới tận khuya. Sợ làm ảnh hưởng đến việc quay phim hôm nay của Lục Kiệt, thì Dung Sơ mới miễn cưỡng cúp điện thoại.
Tối qua ngủ quá muộn nên lúc nãy ở trên xe Dung Sơ có ngủ bù một chút, tới lúc xuống rồi thì đầu óc còn hơi choáng váng.
Có lẽ do giảng viên giao bài tập cho nên hôm nay ở bảo tàng rất nhiều người, Dung Sơ còn gặp cả bạn cùng lớp.
Cậu đeo khẩu trang với mũ, không hiểu đối phương đã nhận ra cậu bằng cách nào.
Dường như nhận ra thắc mắc của cậu, cô bạn cười bảo, “Thì là nhờ cái balo của cậu đó! Cái balo này nổi bật thế mà!”
Balo của Dung Sơ là loại màu đen, trên khóa kéo còn treo một móc khóa hình cây guitar đã cũ lắm rồi.
Cô bạn nói xong thì liếc nhìn cái mũ lưỡi trai trên đầu cậu mấy lần.
Cô biết cái mũ này, nó là loại hàng hiệu rất đắt tiền.
Theo như cô biết, Dung Sơ là một người cực kì tiết kiệm, ngay cả cái balo đang dùng, cũng là cái mà từ hồi khai giảng năm nhất tới tận bây giờ.
Nhưng mà bởi vì chuyện Lưu Tử Văn gây sự lần trước, nên mọi người bây giờ đều biết Dung Sơ có một người bạn trai rất giàu có, cậu có đội một chiếc mũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300314/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.