Hôm sau Dung Sơ tỉnh dậy thì nhìn thấy tin nhắn Mạnh Nhất Chu gửi tới, là gửi tới từ đêm qua.
Dung Sơ mở ra xem thì thấy Mạnh Nhất Chu gửi cho mình ảnh chụp mà hình bài đăng Weibo có ảnh của cậu và Lục Kiệt ôm, ‘hôn’ nhau, cậu ta hỏi, [Dung Sơ, đây là cậu đúng không?]
Dung Sơ và Mạnh Nhất Chu quen biết đã lâu, nên việc Mạnh Nhất Chu có thể nhận ra mình, Dung Sơ cũng không cảm thấy bất ngờ.
Dung Sơ chẳng giấu diếm, cậu thẳng thắn thừa nhận.
Không có gì mà cần phải giấu hết, dù sao cậu cũng biết thân phận của mình sẽ sớm bị moi ra thôi.
Không nghĩ là Mạnh Nhất Chu nhắn lại nhanh thế, gần như là trả lời ngay sau khi nhận được tin nhắn từ cậu: [Giờ cậu đang ở đâu? Có tiện nghe điện thoại không?]
Dung Sơ nghĩ một chút, rồi chủ động gọi sang cho cậu ta.
Điện thoại vừa kết nối, phía bên Mạnh Nhất Chu liền vang lên những tiếng sột soạt, thính giác của Dung Sơ rất nhạy nên cậu liền theo phản xạ mà hỏi, “Cậu hút thuốc đấy à?”
Mạnh Nhất Chu ho một tiếng, “Thế mà cậu cũng nghe ra được à?”
Cậu ta đã hút thuốc suốt cả một đêm, chiếc gạt tàn nằm trên bàn sắp đầy tràn cả ra.
Dung Sơ nghe rõ được giọng cậu ta khản đặc, liền thoáng trầm mặc, “Cậu định mặc kệ giọng hát của mình luôn đó hả?”
Mạnh Nhất Chu là giọng ca chính của ban nhạc, nên giọng hát cực kì quan trọng với cậu ta.
“Không hút nữa. Giờ cậu đang ở đâu? Có thể gặp nhau một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300311/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.