Đúng là Dung Sơ cảm thấy bị ngượng tay, dù sao cũng đã rất lâu rồi cậu không động đến đàn, không có cách nào khôi phục được xúc cảm tay chỉ trong vào chốc lát.
Thế nhưng cậu vẫn đàn hết cả bài.
Ban đầu cậu không hát vì sợ mình sẽ đàn sai.
Nhưng tới giữa bài, đột nhiên Dung Sơ lại nhớ về khoảng thời gian mình mới mua đàn guitar, cậu ngồi bên giường, cầm bản nhạc mà giáo viên đưa, học từng chút từng chút một, cảnh tượng ấy đã khắc sâu vào tận trong xương tủy.
Dung Sơ chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của Lục Kiệt đang ngồi cách đó không xa.
Cậu không kìm lòng được mà nở một nụ cười với Lục Kiệt, rồi cất giọng hát theo giai điệu.
Vẫn là bài hát khi nãy, Lục Kiệt đã nghe qua một lần, nhưng lần này có thêm nhạc đệm, dường như nó đã trở nên sinh động hơn rất nhiều.
Cái sinh động không phải là bài hát ấy, mà chính là Dung Sơ.
Đôi mắt xinh đẹp của cậu trai nhìn thẳng vào anh.
Khi bài hát kết thúc, Dung Sơ vẫn ôm đàn guitar, vẫn còn chưa hồi thần.
Đã rất lâu rồi không chơi, có mấy chỗ bấm sai vài âm, thậm chí là còn hát nhầm lời.
Nhưng Dung Sơ vẫn cảm thấy rất vui vẻ.
Cảm giác đã lâu rồi không còn được thấy, nay lại nảy lên trong tim cậu, từng nhịp, từng nhịp nảy đầy mạnh mẽ.
Dung Sơ ôm guitar bước xuống sân khấu, đi tới trước mặt Lục Kiệt, cậu hít vào một hơi thật sâu, “….. Thầy Lục.”
Cậu nâng mắt lên, để lộ con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300309/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.