Mấy ngày tiếp theo, Dung Sơ đều kín lịch học.
Tiết cuối cùng của chuỗi ngày kín lịch học vừa kết thúc, Dung Sơ với đầu óc choáng váng liền thu dọn đồ rời khỏi lớp, lại gặp ngay Lưu Tư Văn ở cửa cũng đang chuẩn bị rời đi.
Sau ngày hôm đó, chẳng biết ai ở trong đám người đã tung chuyện ở chợ cây cảnh ra, lại còn thêm mắm dặm muối rằng năng lực của bạn trai (*) Dung Sơ cực đỉnh… Không hiểu họ làm sao mà từ việc Lục Kiệt chỉ mới nói có mấy câu mà lại thổi phồng như thể Lục Kiệt có mặt trực tiếp tại đó vậy.
(*) Nguyên gốc là ‘男友力’ dịch sát nghĩa là ‘sức mạnh của bạn trai’ ý chỉ một người bạn trai có phẩm chất, hành động mạnh mẽ mà ấm áp.
Những lời đồn mà Lưu Tử Văn bịa đặt về Dung Sơ cũng tự khắp sụp đổ.
Dù sao thì đối phương cũng đã tự mình thừa nhận, làm gì có ai được bao nuôi mà lại tự mình chạy ra công khai thừa nhận như thế.
Lưu Tử Văn không chịu nổi việc bị người khác bàn tán, cho nên mấy nay gã cực kì an phận, ngay cả khi lên lớp cùng chạy xuống hàng cuối cùng để ngồi, sợ bị người khác chỉ tay vào mặt mà mắng chửi.
Lúc Dung Sơ quay về nhà Lục Kiệt, Hứa Xuyên đã ngồi xổm trước kệ TV để chụp lại ảnh của hai cái cây, vừa chụp vừa nói chuyện với Lục Kiệt đang ngồi ở sofa, “Chờ Dung Sơ về tôi sẽ bảo tài xế đưa hai người đi, Lâm Trác đang trên đường tới rồi.”
“Anh Hứa Xuyên ơi, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300304/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.