Sợ Mạnh Nhất Chu thấy được tên Lục Kiệt, Dung Sơ vội vàng cầm điện thoại lên, nhưng lại cảm thấy làm vậy chẳng khác nào bịt tai trộm chuông, huống hồ Mạnh Nhất Chu rồi sớm muộn gì cũng sẽ biết chuyện này, cậu ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Mạnh Nhất Chu một cái.
Cũng may là hình như Mạnh Nhất Chu không để ý tới phản ứng quá lớn của cậu, có vẻ cũng mới nhận được tin nhắn gì đó nên cậu ta cũng đang xem điện thoại.
Dung Sơ vội vàng trả lời Lục Kiệt: “Tôi đang ở trường, có chuyện gì không ạ?”
Lục Kiệt nhắn: “Cứ ở yên đó, tôi tới đón cậu.”
Lục Kiệt muốn tới đón cậu?
Sao tự nhiên Lục Kiệt lại muốn tới đón cậu?
Không phải đã hẹn là sáng mai mới gặp lại sao?
Dung Sơ lập tức có phần đứng ngồi không yên.
Tuy là cậu không theo đuổi thần tượng, nhưng cũng biết ở trong trường có rất nhiều người như thế, một khi Lục Kiệt bị nhận ra thì kiểu gì cũng là một trận náo loạn bão tố.
Có lẽ là nhìn ra được sự mất tự nhiên của cậu, Mạnh Nhất Chu bỏ điện thoại xuống hỏi: “Sao thế? Giờ tôi lại có việc gấp rồi, chắc là không ăn chung bữa cơm này được, bên ban nhạc gọi tôi.”
Mạnh Nhất Chu tự lập ra một ban nhạc, bình thường cũng rất bận bịu.
Mạnh Nhất Chu vừa nói thế, Dung Sơ đã thở phào nhẹ nhõm, nếu không thì cậu chẳng biết nên để Lục Kiệt ở đây ăn cơm cùng Mạnh Nhất Chu, hay là cậu cứ thế đi cùng Lục Kiệt nữa.
Dung Sơ liếc nhìn cái điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-gia-bat-cat-khuong-dich-ban-tu/5300298/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.