Nhóm dự tuyển phỏng vấn đã ra về.
Hứa Trác Nghiên bóp bóp cái cổ đau nhức, có hơi chóng mặt. Tối hôm qua ngủ không ngon giấc, sáng nay thì bận với việc tính toán và lên kế hoạch, chiều lại vùi đầu trong phòng phỏng vấn, cảm giác sức cùng lực kiệt.
"Này, tại sao anh vẫn chưa về?". Hứa Trác Nghiên là người cuối cùng rời khỏi văn phòng, vừa ra ngoài đã thấy Đỗ Gi¬ang đang ngồi ngẩn ra trước bàn làm việc, cô liền lay gọi anh ta: "Anh đang ngẩn ngơ gì thế hả?"
"À, tôi đang nghĩ đến cái anh chàng Triệu Triết kia, rất thú vị!"
"Cái gì Triết? Ban nãy phỏng vấn có cái gì mà mọi người ầm ĩ thế?". Trần Hiểu Dĩnh từ phòng vệ sinh đi ra, nghe được loáng thoáng liền chen vào.
"Ơ, em cũng chưa về à?". Hứa Trác Nghiên nhìn Trần Hiểu Dĩnh, bình thường Trần Hiểu Dĩnh vẫn hay về nhà trước, thỉnh thoảng mua ít thức ăn về, dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, đợi Hứa Trác Nghiên về nhà hai người cùng nấu nướng ăn cơm. Nhưng cũng có lúc cả hai mệt phờ, chẳng muốn động chân động tay vào việc gì nên ra ngoài ăn cho nhanh. Nhưng thông thường Trần Hiểu Dĩnh vẫn hay về trước.
"Chưa ạ, tủ lạnh nhà ta trống trơn rồi, em định đợi chị cùng đi siêu thị, đề tránh em mua những thứ chị không thích ăn, lại phí mất một nửa!", Trần Hiểu Dĩnh nói như oán trách.
Hứa Trác Nghiên cũng nghe ra điều đó, nhưng hôm nay cô thật sự rất mệt mỏi, liền nói: "Đừng mua nữa, để hôm khác đi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253264/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.