Nhớ mùa đông của Bắc Kinh, rợp trời tuyết bay, phủ trắng từng ô cửa sổ, lấy ngón tay vẽ lên cửa kính một hình đầu lợn đáng yêu hoặc một chú chuột dễ thương, rồi lại thở dài thườn thượt, nhìn chúng mờ dần đi từng chút một rồi biến mất không còn dấu vết. Sau đó nhìn qua những vệt trong suốt trên ô cửa, đưa mắt nhìn xa xa, cả thành phố ngập trong tuyết trắng xóa, một cảm giác thuần khiết và dễ chịu như vậy không thể có ở một nơi xa xôi như Thâm Quyến này.
Mùa đông của Thâm Quyến là mùa hanh khô, không khí bức bối, ngột ngạt, còn cả bầu trời ảm đạm thênh thang. Tiết trời thay đổi không mấy rõ ràng khiến cho người ta lạc hướng trong thời gi¬an của chính mình, để rồi bất giác, thời gi¬an ban ngày trôi qua thật nhanh như cơn gió thoảng.
Mặt trăng lơ lửng giữa bầu trời, mặc dù có các vì sao làm bạn nhưng vẫn luôn cô đơn. Con người sống trên đời, nếu không có người tri kỉ đồng hành, e khó mà tránh khỏi cô độc.
Hứa Trác Nghiên thu mình trong phòng ngủ, cuộn chặt lấy tấm chăn, ôm một cái gối sưởi ấm áp, thầm nghĩ như kiểu tự nhạo báng mình: kể cũng giống như bà đẻ đang ở cữ. Haizz, dạ dày đau quá, bệnh cũ lại tái phát rồi. Ở Thâm Quyến đã hai tháng nay, bận tới quay mòng mòng, chẳng thể ăn uống đúng giờ giấc, dạ dày của cô bắt đầu đình công, các cơn đau co giật xuất hiện từng cơn. Hứa Trác Nghiên buộc phải đến bệnh viện, nằm truyền nước mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253250/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.