Trong quán cà phê ở sân bay đang phát nhạc Jazz và nhạc Blue, khiến cho người ta có cái cảm giác buồn bã như đang ly biệt.
"Blue" trong tiếng Anh còn có nghĩa là buồn, là u uất. Những nốt xuống nửa vời, thỉnh thoảng xuất hiện thêm vài nốt rung và trượt khiến cho bản nhạc truyền tải được tình cảm một cách phong phú hơn, chỉ có điều nghe có vẻ như tiếng ai oán, rền rĩ thống khổ, vì vậy người ta gọi nhạc Blue là "nhạc buồn", nhưng lại rất phù hợp với tâm trạng của Hứa Trác Nghiên hiện giờ.
Tại vị trí gần cửa sổ, Hứa Trác Nghiên cùng người chị họ có tên chỉ khác tên cô có một chữ là Hứa Trác Nhiên và ông anh rể Phan Hạo Nho, người sáng lập ra tập đoàn đá kim cương lớn nhất trong nước đang lưu luyến tiễn biệt.
Phan Hạo Nho là một doanh nhân rất thành đạt. Sự thành công của anh không phải là ngẫu nhiên. Trên thương trường, trên tình trường, đối xử với bạn bè hay phụ nữ, anh đều rất "điêu luyện", biết mềm nắn rắn buông. Một người đàn ông điển trai như anh, trên khuôn mặt luôn phảng phất chút nho nhã, đôi mắt sâu thẳm thường nhìn ra xa xăm, kiểu đàn ông đẹp trai mạnh mẽ và nam tính ấy có sức sát thương thật khủng khiếp.
Anh tinh nhanh, nhạy bén, dịu dàng, cách xử lý công việc và cách đối nhân xử thế luôn rất phù hợp, có thể coi là một người đàn ông trưởng thành hoàn mỹ. Dường như chẳng thể nhìn thấy bất cứ điểm thiếu sót nào trên con người anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ket-hon-chop-nhoang/2253240/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.