Ngày đó Phương Tri Tuân đợi ở dưới nhà tôi cả một đêm.
Mấy chục cuộc gọi nhỡ, hơn một trăm tin nhắn, chỉ cầu xin được gặp tôi.
Toàn bộ tôi đều đã xem nhưng không trả lời.
Hà Băng Vũ thực sự lo thừa rồi, bất cứ ai từng trải qua việc b ạ o l ự c học đường đều sẽ không bao giờ mềm lòng đối với kẻ gây ra tội ác đó.
Một tuần tiếp theo, tôi tự giam mình trong nhà, từ chối tiếp khách.
Ba mẹ rất tức giận vì tôi đã làm loạn đám cưới, cũng có vài người bạn tốt bụng đến an ủi tôi.
Trong danh sách khách mời có một vài người bạn chung hồi đại học của chúng tôi, sau khi trở về bọn họ đã kể lại những chuyện đã xảy ra và lan truyền nó rộng rãi.
Bởi vì hôn lễ hoành tráng chưa từng có nên ngày đó có không ít phóng viên nhiều chuyện cũng đến dự, dùng máy quay ghi lại toàn bộ quá trình đào hôn của tôi.
Nhờ phúc của những người này mà Phương Tri Tuân và đám người Hà Trạm vụt sáng thành sao, trở thành trò cười của cả thành phố, là đối tượng mà người người chửi mắng.
Ngày thứ tám, tôi sắp xếp lại tâm tình xong, hẹn Hà Băng Vũ đi ăn cơm.
Vừa ra cửa liền thấy chiếc Rolls Royce của Phương Tri Tuân đậu ở dưới nhà.
Hắn dựa vào xe, không biết đã đứng bao lâu, sắc mặt tiều tụy, cằm mọc đầy râu.
Mới mấy ngày không gặp, hắn dường như già đi 10 tuổi.
Đầu ngón tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-vi-quyt/2945005/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.