Phương Tri Tuân hồn bay phách lạc rời đi.
Đã nhiều ngày, tôi không nhận được video tự làm hại bản thân của hắn.
Dưới sự tác hợp của Hà Băng Vũ, Quý Hạc tấn công tôi rất mãnh liệt.
“Tôi đã xem những tin tức trong thành phố, thành thật mà nói, tôi rất thưởng thức tính cách dám yêu dám hận của cô Khúc.”
Tôi hơi xấu hổ.
“Xin lỗi, tôi tạm thời không có ý định yêu đương.”
“Tôi tin rằng anh cũng đã nhìn ra, ngày đó tôi chỉ là lợi dụng anh, không phải anh thì cũng sẽ có người khác.”
Quý Hạc nhướng mày: “Không cần xin lỗi, tôi rất vui vì cô đã tìm tôi mà không phải là người đàn ông khác.
Tôi cười nhạt: “Cảm ơn lòng tốt của anh, tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Dứt lời liền rời đi không chút lưu luyến.
Đoạn tình cảm trước đó đã hao tốn của tôi 7 năm, có lẽ vì nỗi đau quá sâu nên tôi không còn chút hứng thú nào với loại sinh vật như đàn ông nữa.
Nửa tháng sau, tại cuộc họp định kỳ của công ty, tôi đột nhiên nhận được điện thoại của Phương Tri Tuân.
Tôi cúp máy, hắn lại gọi đến.
Lại cúp máy, hắn lại đổi một số khác để gọi,
Tôi không nhịn được nữa: “Anh có phiền hay không...”
Tôi muốn nói, anh có phiền hay không, không chịu kết thúc đúng không, mới ngừng nghỉ được mấy ngày lại bắt đầu.
Nửa câu sau nghẹn lại trong cổ họng.
Đầu dây bên kia là một giọng nói xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-vi-quyt/2945002/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.