Rời khỏi nhà Miên Miên, tôi vô tri vô giác, một ngày dài như một năm.
Tôi tự nhốt mình trong phòng và uống rượu, say thì ngủ thiếp đi, tỉnh dậy lại tiếp tục uống.
Hà Trạm nhìn không nổi, phá cửa phòng, túm cổ áo mắng tôi.
"Mày c.m.n đến mức này sao? Phụ nữ xinh đẹp còn nhiều mà, mày muốn tìm loại mà chẳng được?!"
Máu sôi lên, tôi nắm chặt tay đấm mạnh vào mặt cậu ta.
"Đừng c.m.n xúc phạm cô ấy."
Miên Miên đối với tôi, không chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp.
Cô ấy là tình yêu duy nhất của đời tôi.
Tôi cởi trần nằm trên sàn nhà, bóng dáng của Miên Miên mơ mơ màng màng xuất hiện trước mắt.
Mái tóc đuôi ngựa buộc cao, nụ cười rạng rỡ, giống như một mặt trời nhỏ tràn đầy năng lượng.
Đó là Miên Miên của 7 năm trước.
Tôi sắp xếp cho đám người Hà Trạm tay đấm chân đá tôi trên đoạn đường cô ấy phải đi qua để trở về ký túc xá, sau khi nhìn thấy cô ấy hét lên không chút do dự.
"Này, mấy người các cậu, không dừng tay lại tôi sẽ gọi giáo viên đấy!"
Kế hoạch của tôi là lôi kéo sự đồng tình của cô ấy, nhưng tôi không ngờ rằng cô ấy lại dễ dàng mắc câu như vậy.
Cô ấy tràn đầy ý thức về công lý và đạo đức, là cô gái rạng rỡ trong sáng nhất mà tôi từng gặp.
Vì vậy tôi càng kiên định với ý tưởng trong nội tâm mình hơn.
Kéo cô ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-vi-quyt/2945000/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.