Hai người vừa bước vào siêu thị đã nghe được tiếng háo hức của Hoàng Gia Cát Linh, cô nhanh nhẹn vui mừng tóm lấy một đống đồ cần thiết nhét vào trong giỏ hàng.
Hoàng Nhật ngây người, lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này có chút bất ngờ. Cậu còn nghĩ cô là một người cứng nhắc không thể cười được một cách hứng thú như vậy.
Vừa ra thanh toán thì bị sốc vì hóa đơn, cô nhớ mình đã cố nhặt ra mấy món rẻ nhất có thể vậy mà chẳng ngờ lại chi tiêu quá lố.
Trần Lê Hoàng Nhật không ngần ngại đưa thẻ để nhân viên tại đó quẹt thanh toán, cô vội vã ngăn lại muốn chia đôi bị cậu đẩy ra.
" Cứ để đó đi, cậu tích tiền dần để dùng cho chuyến đi chơi sau. "
" Hả…? "
Nói xong cậu xách cả đống đồ mang về nhà, dù đã rất nhiều lần nhiệt tình muốn xách giúp nhưng đều bị cậu chối từ.
Ngày khởi hành chuyến xe đến bãi biển, từ lúc sinh ra cho tới giờ đây là lần đầu tiên được đi chơi xa đến vậy lại còn là bãi biển chỉ mới được ngắm qua sách ảnh.
Đôi mắt long lanh hướng về phía biển cả mát lạnh, có điều…
" Cậu ngồi xê ra chút được không!?? "
Trần Lê Hoàng Nhật là người ngồi cạnh cô theo sắp xếp giống cặp ngồi trên lớp, thầy giáo muốn quản giáo mọi người dễ dàng hơn nên không cho phép đổi chỗ tự do.
Còn điều gì tệ hơn khi cái tên cùng bàn lúc nào cũng giở trò khiến cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414918/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.