" Chuyện nhỏ thôi. "
" Chuyện nhỏ thôi á hả!? "
Cát Linh chưa hết sốc khi sau giờ học được cậu dẫn về nhà. Nơi mà lần trước cô đứng bên ngoài cánh cửa để giao pizza, chuyện đó có lẽ cậu ta vẫn chưa biết.
" Lần trước cậu chưa kịp vào trong mà, đây là phòng khách. "
" Ừm ừm...khoan đã lần trước!??? "
Cô chưa tháo hết đôi giày ra khỏi chân đã bị câu nói của cậu làm cho bản thân kinh ngạc, trừ đợt giao pizza ra thì cô chưa từng bước vào cậu ta.
" Hửm? Cậu nghĩ chỉ che mặt bằng cái mũ lưỡi chai đó thì tôi không nhận ra cậu à? "
" Từ khi nào mà- "
" Mà không quan trọng, vào đây đi, chúng ta sẽ ôn bài trong phòng tôi. "
Sở dĩ hôm nay được thảnh thơi như vậy đều nhờ ơn Hoàng Nhật xin nghỉ giúp cô, bởi kì thi cuối kì sắp đến rồi.
Và cũng vì để lộ ra sự tài giỏi bất ngờ ấy mà cô lại càng kì vọng vào kì thi này, nhất định phải vượt qua tất cả, phải giành lấy được danh hiệu học sinh xuất sắc tất cả các môn.
Ngọn lửa quyết tâm cháy lên hừng hực khi nghe lời đề nghị cùng nhau ôn bài trong nhà Hoàng Nhật.
Cậu ta đường hoàng lấy đồ ăn nhẹ đặt lên bàn với tách trà ấm nóng cho tâm hồn thư thả.
" Cậu sống một mình không cảm thấy cô đơn à? "
Hoàng Nhật húp tách trà nóng hổi nhẹ giọng hỏi cô, không muốn tiết lộ gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/keo-ngot-vi-chanh/3414915/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.