Bà chủ mang số xiên nướng còn lại lên. “Chàng trai, lâu lắm không gặp nhé. Tóc cậu nhuộm màu đẹp đấy”
Kỷ Nhiên được đánh tỉnh, đợi bà chủ đi rồi, cuối cùng cậu mới khôi phục lại một chút lý trí.
Cậu lạnh giọng: “Anh ngứa da thèm ăn đập hay trên mặt tôi viết hai chữ thằng đần hả?”
Cậu bỏ tiền ra mà phải chia đôi giường với Tần Mãn á?
Rốt cuộc thì người bao nuôi là cậu hay Tần Mãn?!
Quả nhiên, cứ tối trời là con người lại xúc động tiêu hoang, cậu vừa lơ mơ, suýt chút nữa đã thốt lên câu đồng ý rồi!
“Em không bằng lòng cũng không sao, chúng ta có thể tiếp tục duy trì quan hệ trong hợp đồng trước kia”. Tần Mãn mỉm cười. “Dù sao thì quyền chủ động cũng nằm trong tay em. Ăn khuya đi, đừng để thức ăn lạnh”
Kỷ Nhiên cầm lấy một xiên dê nướng, gặm nhồm nhoàm.
“Có nhiều công ty đào anh như thế”. Cậu nuốt thức ăn xuống, hỏi: “Sao anh không đi làm? Tôi không biết công ty của anh nợ nần bao nhiêu, nhưng chí ít cũng có thể bù đắp phần nào, cũng không đến nỗi trở thành kẻ bị đuổi đến tận cửa dí nợ”
“Tôi tính nghỉ ngơi một thời gian, tạm thời không muốn đi làm”. Tần Mãn nói: “Hơn nữa gần đây công ty đòi nợ lại siết chặt hơn rồi, tính thêm rất nhiều lãi, tôi cũng không thoải mái lắm. Trước khi thống nhất với họ thì tôi sẽ không giao tiền”
“Ờ”. Kỷ Nhiên cười khanh khách. “Nếu không thì làm sao có câu, con nợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769984/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.