Vào trong toilet, Kỷ Nhiên lập tức quay số.
Đối phương không ngờ điện thoại lại đến nhanh như vậy, mười giây sau mới bắt máy.
“Mày còn dám tìm bố mày à?”. Kỷ Nhiên châm thuốc, lạnh lùng hỏi: “Sao thế, vội vàng đón Thanh Minh?”
Cố Triết lạnh lùng nói: “Kỷ Nhiên, tao vẫn luôn nghĩ mày là thằng thẳng tính, không ngờ mày lại xuống tay hiểm độc như vậy!”
Kỷ Nhiên đi đến ban công. “Mày nói cái đéo gì thế?”
“Có phải mày phá hỏng mấy dự án của bố tao không?”. Cố Triết nghiến răng ken két. “Có bản lĩnh thì mày nhắm vào tao này, đừng dùng những thủ đoạn hạ lưu như thế!”
Kỷ Nhiên giận quá hóa cười. “Mày cũng biết thế nào là thủ đoạn hạ lưu à? Cố Triết, tao nói cho mày biết, mày chọc vào tao thì phải chuẩn bị tâm lý, tao chả làm đếch gì bố mày, tao chỉ nhắm vào mày. Lần sau còn để tao nhìn thấy mày, tao sẽ đánh gãy cái tay bỏ thuốc kia đấy”
“Thế mày đánh đi! Tao sợ mày chắc? Ai đánh gãy ai còn chưa biết đâu!”. Cố Triết đỏ mặt gào lên: “Vậy mày trả lại dự án của bố tao trước đã!!!”
“Mày có hiểu tiếng người không thế? Thằng này đéo động vào bố mày nhé”. Kỷ Nhiên nhả khói thuốc. “Đừng có đổ hết xui xẻo của nhà mày lên đầu tao, cái xui xẻo hơn của mày còn đang ở phía sau kia kìa”
Thật ra Cố Triết cũng không tin việc này do Kỷ Nhiên làm. Tuy Kỷ Nhiên là người của nhà họ Kỷ, nhưng là con riêng mồ côi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769964/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.