Lưu Thần không quen thuộc về nghiệp vụ ở phương diện này, Tần Mãn sợ hắn làm việc chậm trễ nên lại gọi điện cho bạn quen, sau khi giải quyết xong thì đã qua nửa tiếng.
Bấy giờ Tần Mãn mới cởi áo khoác, đi về phía phòng ngủ.
Kỷ Nhiên không khóa cửa, cậu vốn dĩ không hề có thói quen này. Tần Mãn vừa tiến vào, lập tức ngửi thấy mùi bia tràn ngập trong phòng.
Nhiệt độ điều hòa hơi thấp, đèn không bật, chỉ có TV trước giường lóe sáng, chất lượng của video đang phát khá tệ, có cảm giác cũ kỹ.
Kỷ Nhiên ngồi ngồi bệt dưới đất, dựa lên thành giường bằng gỗ, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm bia.
Ánh sáng từ TV hắt lên gương mặt của Kỷ Nhiên, Tần Mãn nhìn thấy viền mắt cậu ửng đỏ, ánh nước long lanh làm trái tim anh tan chảy.
Ngoài lúc trên giường, đây là nơi thứ hai Tần Mãn nhìn thấy cậu khóc.
Nghe thấy tiếng động, Kỷ Nhiên nuốt những giọt nước mắt đáng thương vào trong, cậu lườm anh rồi nói: “Chẳng phải tôi không cho anh vào à?”
Lời nói ngang ngược nhưng giọng điệu lại yếu đuối, nghe có vẻ không định đuổi anh đi thật.
Tần Mãn tới gần, ngồi xuống cạnh cậu. “Tôi uống cùng em”
“Còn uống ké bia, anh nghèo đến mức nào rồi. Không cho, một mình tôi còn không đủ uống đây này”. Kỷ Nhiên quay đầu, tiếp tục nhìn màn hình, nâng lon bia lên rót một hớp.
Tần Mãn nghe lời, không động vào bia của cậu, chỉ lẳng lặng ngồi đó.
Người phụ nữ trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769938/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.