Bọn họ nằm một lúc thì Trình Bằng đi một mình tới.
Nhạc Văn Văn hỏi: “Trần An đâu? Sao có mỗi ông qua đây?”
“Em ấy không muốn bơi, tùy thôi”. Trình Bằng thờ ơ nói, quay sang phía Kỷ Nhiên. “Ông nằm ườn ra đó làm gì? Nào, xuống thi hai vòng”
Kỷ Nhiên đáp: “Đợi lát nữa, ông xuống trước đi”
Trình Bằng nói “được” rồi xoay người nhảy vào nước.
“Không phải dạo gần đây Bằng Bằng rất bận hay sao? Nhìn dáng dấp kia, sao tôi cứ cảm thấy ổng lén lút đến phòng gym nhỉ”. Nhạc Văn Văn nói: “Đường nét còn đẹp hơn bạn trai cũ của tui”
Kỷ Nhiên hỏi: “Vậy cậu thấy Tần Mãn thế nào?”
Nhạc Văn Văn không dám khen, đành phải đáp: “Ờ… Giống nhau, giống nhau mà, chẳng phải ngày nào Tần Mãn cũng đóng quân trong phòng gym à?”
“Không”. Kỷ Nhiên mỉa mai, nói: “Người già mê chạy bộ sáng”
“Ôi!”, Nhạc Văn Văn nhìn về phía bể bơi, thích thú ngồi thẳng dậy. “Bồ xem hai người họ kìa, có phải muốn thi đấu không nhỉ?”
Kỷ Nhiên nghe vậy cũng đánh mắt sang, Trình Bằng và Tần Mãn đứng sóng vai ở góc bể bơi, không biết đang bàn bạc gì, Trình Bằng vừa nói vừa đeo kính bơi, thật sự bày ra dáng vẻ muốn thi đấu.
Từ hồi tiểu học, Trình Bằng đã tham gia vào câu lạc bộ bơi lội, thậm chí suýt được chọn vào đội tuyển quốc gia, nếu không phải trong nhà có tài sản cần thừa kế, chưa biết chừng bây giờ hắn đã trở thành vận động viên.
“Lâu lắm không xem Bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769916/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.