Ngày hôm sau, Kỷ Nhiên bị tiếng chuông cửa đánh thức.
Cậu mở mắt, trông thấy Tần Mãn đứng dậy từ trước bàn. “Để tôi”
Nhạc Văn Văn lao ào ào vào trong, hôm nay trời nóng nên cậu ta lười trang điểm, chỉ mặc quần áo bình thường.
“Tiểu Nhiên Nhiên ơi, bồ không sợ đói à?”. Sau khi chào hỏi Tần Mãn, Nhạc Văn Văn ngồi phịch lên giường chất vấn.
Kỷ Nhiên vẫn nằm trong chăn, nhìn bạn thân bằng đôi mắt ngái ngủ. “Chẳng phải tôi đã nói là không ăn sáng còn gì”
“Lại còn bữa sáng nữa?”. Nhạc Văn Văn cằn nhằn: “Một giờ chiều, cơm trưa cũng sắp hết rồi!”
“Gọi điện cho hai người thì tắt máy”
Tần Mãn cười nhạt, giải thích: “Em ấy sợ ồn nên tôi không bật di động khi ngủ”
Kỷ Nhiên vẫn còn mệt, đêm qua vừa bơi vừa xông hơi làm toàn thân cậu mềm nhũn.
Cậu vươn tay lấy di động trên tủ đầu giường, bấm hai cái mới nhận ra không có phản ứng.
“Chắc là hết pin…”. Cậu khẽ thì thầm.
Mở di động ra, lượng pin còn 85%.
Cậu cau mày, cảm thấy rất kỳ quái, di động liên tiếp rung lên từng hồi.
Ba cuộc gọi nhỡ, bốn tin nhắn đều đến từ một dãy số.
[Ngày mai cùng ăn sáng nhé?]
[Dậy chưa?]
[Tôi đang ở nhà hàng, cậu đến thì nói với tôi]
[Không gặp được cậu, tôi đi quay chương trình đã, tối về có thời gian lại hẹn]
Cậu chống nửa người dậy, hỏi người đang ngồi trước máy tính: “Sáng nay anh có nghe thấy tiếng chuông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769913/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.