Mùi nước sát trùng xộc vào khoang mũi, vách tường và thiết bị trước mắt đều trắng toát làm người ta không thoải mái.
Kỷ Nhiên ngồi trên ghế dài ngoài phòng bệnh, đan hai tay vào nhau chống bên miệng, ánh mắt không có tiêu cự, chẳng rõ đang suy nghĩ điều gì.
Dường như tiếng thét ban nãy vẫn còn quanh quẩn trong não, chấn động đến mức khiến đầu cậu luôn đau nhói.
Lại là tai nạn xe, tai nạn xe chết tiệt.
Cậu chợt nhớ đến ngày Triệu Thanh Đồng gặp tai nạn, một người đàn ông xa lạ đến nhà cậu, nói muốn đưa cậu đi gặp mẹ.
Khi ấy cậu còn thơ dại, đi theo người đó, đến bệnh viện đúng vào lúc bác sĩ đẩy Triệu Thanh Đồng ra từ phòng phẫu thuật, gương mặt của bà bị vải trắng che phủ.
Sau ngày đó, cậu chẳng còn gì.
Nhà không thuộc về cậu, đồ chơi không thuộc về cậu, mẹ cũng không còn là của cậu.
Triệu Thanh Đồng không có tang lễ, thậm chí lúc chôn cất, Kỷ lão phu nhân còn không cho cậu đến.
Từ đó trong ngôi nhà rộng lớn lạnh lẽo, chỉ còn lại một mình cậu.
Dường như trên thế gian này chỉ mình cậu lẻ loi.
Kỷ Nhiên quen sống một mình, dần dần chẳng muốn sở hữu bất cứ thứ gì, nói sến một chút thì không có được sẽ không mất đi. Sự thật quả đúng như vậy, từ trước tới nay cậu chưa từng coi những món đồ nhà họ Kỷ cung cấp là tài sản của mình, vậy nên lúc trả lại, cậu hoàn toàn không hề lưu luyến và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769882/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.