Kỷ Nhiên về nhà lấy xong quần áo, trước khi đi còn cố ý chọn xe việt dã, trong lòng thầm nhủ sau này thằng ngu nào tiếp tục đâm ông mày, cùng lắm hai bên so bì, xem đứa nào bị đâm nặng hơn.
Cậu không về bệnh viện ngay mà đến công trường của nhà Nhạc Văn Văn.
Nhạc Văn Văn đứng trước cổng công trường chờ cậu, đầu đội mũ an toàn, trông rất ngốc nghếch.
Kỷ Nhiên lái xe đến trước mặt đối phương, hạ cửa kính xuống, hỏi: “Mang đồ đến không?”
“Đây rồi”. Nhạc Văn Văn đưa túi cho cậu.
“Cảm ơn, lát nữa tôi chuyển tiền”
“Không cần, mấy đồng lẻ thôi, sức khỏe của bồ khá hơn chưa?”
“Vốn dĩ cũng không bị thương”
Nhạc Văn Văn yên lòng, hỏi: “Bồ có biết dùng không? Trong hộp có hướng dẫn sử dụng đấy”
“Cũng là thuốc thôi, không khác lắm”. Kỷ Nhiên mở hộp, nhìn thấy bên trong lại là một cái hộp trắng.
Loay hoay cả buổi, cậu mới lấy được ống thuốc lá kia ra.
“Phải rồi, dùng như vậy đấy, không ám mùi”. Nhạc Văn Văn chống trước cửa sổ, hỏi: “Sao đột nhiên bồ lại muốn hút thuốc lá điện tử?”
Kỷ Nhiên đáp: “Tôi muốn cai thuốc”
Nhạc Văn Văn như nghe thấy chuyện cười. “Cai thuốc? Bồ á? Vì sao?”
“Hút thuốc lá có hại cho sức khỏe”
“…”
Kỷ Nhiên hút thuốc mười năm, không thể cai trong một sớm một chiều, phải tiến hành theo thứ tự. Cậu tra rồi, trước tiên đổi thành thuốc lá điện tử, dần dần giảm bớt số lần, cuối cùng ăn kẹo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769876/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.