Suốt buổi sáng, Kỷ Nhiên cùng Tần Mãn đi làm thêm mấy mục kiểm tra, riêng xếp hàng đã tốn không ít thời gian. Lúc về phòng bệnh thì đã đến giờ cơm trưa.
Tay trái của Tần Mãn khôi phục rất nhanh, những việc đơn giản như ăn cơm, đánh răng và… Đi vệ sinh đều không thành vấn đề.
Cơm trong canteen bệnh viện khá ngon, ăn xong, Kỷ Nhiên ngồi đầu giường, lấy thuốc lá điện tử ra.
Cậu đang định rít một ngụm thì Tần Mãn ngừng tay, hỏi: “Cái gì thế?”
“Thuốc lá điện tử”. Kỷ Nhiên nhìn anh, động tác khựng lại. “Con mẹ nó anh muốn tôi cai thuốc còn gì… Không cai nhanh được, phải từ từ”
Tần Mãn nói: “Hút cái này cũng không tốt”
“Thế phải làm sao? Tôi thử kẹo cai thuốc rồi, hoàn toàn vô dụng”
Tần Mãn mỉm cười: “Sau này muốn hút thuốc cứ hôn anh, coi như đã hút xong”
Kỷ Nhiên hoảng hốt. “Ai cho anh mặt mũi mà dám ví mình với thuốc lá hả?”
“Nhưng mỗi khi anh hôn em, trông em còn sướng hơn lúc hút thuốc”. Nụ cười của Tần Mãn vẹn nguyên không đổi.
Bà dì giường bên đi ngang qua Kỷ Nhiên, cậu sợ đến mức không cầm chắc thuốc lá điện tử, làm nó rơi xuống giường.
“Anh còn nói bậy là bố đây không cai nữa”. Cậu vội vã cầm thuốc lá lên, đút vào trong túi quần.
“Kiểm tra xong rồi à?”. Bà dì giường bên cười tít mắt bắt chuyện với Kỷ Nhiên. “Không sao chứ?”
Đêm qua làm chuyện kia trên giường bệnh, bây giờ Kỷ Nhiên không có cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769873/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.