Tần Mãn định hỏi có thả ớt vào trong mì không, đến gần phòng ngủ, anh nghe thấy âm thanh nghẹn ngào thoáng truyền đến từ bên trong.
Anh đặt tay lên cửa, cuối cùng vẫn không tiến vào.
Tạm thời tắt bếp, Tần Mãn cầm di động đi về phía ban công, gọi điện thoại.
Chờ người bên kia nhận máy, anh hỏi: “Chú đang làm việc?”
“Cháu cài camera trong bệnh viện của chú à?”. Viện trưởng cởi áo blouse trắng, thở phào nhẹ nhõm. “Vừa xuống bàn mổ, đang định nghỉ ngơi, sao thế?”
Tần Mãn nhìn đèn đường phía xa, cảm xúc trong đáy mắt nhạt nhòa. “Cháu có chuyện cần chú giúp”
Viện trưởng hơi bất ngờ.
Từ nhỏ đến lớn, Tần Mãn là nhân tài xuất chúng trong đám bạn đồng trang lứa, chưa từng khiến người lớn bận tâm, cũng rất hiếm khi mở miệng cầu xin trợ giúp với bọn họ, ít nhất đây là lần đầu với ông.
Đương nhiên không tính yêu cầu nhờ ông giữ bí mật chuyện bị thương.
“Cháu cứ nói”. Viện trưởng ngừng một lát rồi bổ sung thêm: “Không nguy hiểm đến bệnh nhân hoặc tổn hại y đức”
“Tất nhiên là không”. Tần Mãn mỉm cười, nói ra yêu cầu của mình.
Viện trưởng đồng ý chẳng hề do dự, cuối cùng còn hỏi han vài câu về tay phải của anh rồi mới cúp máy.
Ở phía bên kia, Kỷ lão phu nhân lo lắng nhìn người trên giường bệnh.
Quản gia già đã nhiều lần khuyên bà về nhà nghỉ ngơi nhưng đều bị từ chối. Bây giờ trong đầu bà rất hỗn loạn, cảm xúc cuồn cuộn, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769853/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.