Ngày công ty của Tần Mãn chính thức đi vào hoạt động, Kỷ Nhiên đưa một bức tranh tới, Tần Mãn sai người tháo tranh trong văn phòng mình xuống, treo bức này lên.
Nửa ngày sau, lần đầu tiên Kỷ Nhiên bước vào công ty của Tần Mãn.
Kỷ Nhiên nhíu mày ngồi trên sofa, nói: “… Em chỉ mua đại thôi, không đắt bằng bức tranh ban đầu của anh”
“Anh thích treo tranh em tặng”. Tần Mãn mỉm cười.
Vài nhân viên tiến vào, Lưu Thần chào hỏi Kỷ Nhiên trước, những nhân viên khác lập tức nói theo: “Kỷ tiên sinh”
Kỷ Nhiên rất hiếm khi nghe loại xưng hô này, cậu hơi mất tự nhiên, chỉ “ừm” một tiếng.
Tần Mãn mặc sơ mi trắng, cài hết cúc áo giống hồi xưa mặc áo đồng phục, anh không ngẩng đầu, nghe nhân viên báo cáo, thỉnh thoảng “ừ” đáp lại, tỏ vẻ mình đã nghe.
Kỷ Nhiên chống cằm nhìn, như thể quay về thời cấp hai. Tần Mãn ở trong hội học sinh, những học sinh khác báo cáo với anh về ghi chép vi phạm kỉ luật, anh cũng chẳng hề lên tiếng, chỉ thỉnh thoảng gật gù.
Mỗi tuần, cậu đều có thể nhìn thấy Tần Mãn dùng từng nét bút viết xuống tên mình trên báo chữ phê bình của trường.
Sau này lên trung học, có lẽ vì bài vở bề bộn, Tần Mãn không tham gia vào hội học sinh. Kỷ Nhiên thấy chán, kể từ đó, cậu không tiếp tục cố ý vi phạm kỉ luật nữa.
Kỷ Nhiên đang suy nghĩ ngắt quãng thì thấy người đàn ông vốn dĩ mang gương mặt lạnh lùng kia bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-thu-khong-doi-troi-chung-cua-toi-cuoi-cung-cung-pha-san/2769819/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.