“Con đến không thể đúng lúc hơn được đâu,” bà nói.
“Tệ đến vậy sao?” Alex nói.
“Hơn nhiều,” mẹ anh đáp. “Đến lúc nào Bộ Nội vụ mới hiểu ra khi các thẩm phán nghỉ hưu, không những họ được cho về ở yên tại nhà suốt phần đời còn lại, mà đồng thời những kẻ duy nhất họ còn được phép phán xử là những bà vợ vô tội của họ?”
“Vậy mẹ có đề xuất nào không?” Alex hỏi khi hai mẹ con đi vào phòng khách.
“Rằng các ông thẩm phán cần bị bắn bỏ vào sinh nhật thứ bảy mươi của họ, những bà vợ của họ sẽ nhận được ân xá hoàng gia và trợ cấp từ một quốc gia đầy biết ơn.”
“Có lẽ con sẽ tìm ra một giải pháp dễ chấp nhận hơn,” Alex đề xuất.
“Là gì? Coi việc giúp vợ các thẩm phán tự sát là hành vi hợp pháp chăng?”
“Thứ gì đó đỡ khủng khiếp hơn,” Alex nói. “Con không biết ngài thẩm phán đã cho mẹ biết chưa, nhưng con sẽ gửi cho ngài các chi tiết của một vụ án mà con đang tham gia, và thành thực mà nói con có thể thắng kiện nếu có những lời khuyên của bố.”
“Nếu ông ấy dám từ chối con, Alex, mẹ sẽ không nấu ăn cho ông ấy nữa.”
“Vậy thì chắc là con có cơ hội rồi,” Alex nói trong khi bố anh bước vào phòng.
“Cơ hội làm gì cơ?” ông thẩm phán già hỏi.
“Cơ hội được giúp đỡ trong một vụ án mà-”
“Vụ Cartwright chứ gì?” bố anh hỏi, mắt chăm chú nhìn qua cửa sổ. Alex gật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-mao-danh/2844002/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.