“Một buổi sáng tốt lành, George,” Danny nói khi người gác cửa mở cửa sau xe ra cho anh.
“Một buổi sáng tốt lành, Sir Nicholas.”
Danny bước vào khách sạn và vẫy tay chào Walter khi đi qua quầy lễ tân. Khuôn mặt Mario vụt sáng lên vào khoảnh khắc anh ta nhìn thấy người khách hàng ưa thích của mình.
“Một sô cô la nóng và một tờ The Times, Sir Nicholas?” anh ta hỏi khi Danny đã yên vị tại chỗ ngồi trong góc của mình.
“Cảm ơn anh, Mario. Tôi cũng muốn có một bàn cho trưa mai lúc một giờ, ở chỗ nào đó không ai nghe thấy những gì tôi nói. “
“Không vấn đề gì, Sir Nicholas.”
Danny ngả người tựa vào ghế và suy nghĩ về cuộc gặp sắp diễn ra. Các nhà tư vấn của anh từ bộ phận bất động sản của de Coubertin đã gọi điện đến ba lần trong tuần vừa qua: không tên, không dài dòng, chỉ có thông tin và những khuyến cáo đã được cân nhắc kỹ. Họ không chỉ đi tới một mức giá thực tế cho cửa hiệu cầm đồ và tiệm bán thảm mà còn hướng sự chú ý của anh tới một dải đất trống nằm phía sau ba bất động sản thuộc quyền quản lý của hội đồng địa phương. Danny không hề nói với họ anh vốn biết rõ từng inch vuông của khoảng đất đó, vì khi còn là một cậu nhóc anh đã chơi tiền đạo ở khu đất đó, trong khi Bernie giữ vị trí thủ môn trong trận chung kết giành cúp giữa hai người.
Họ cũng đã cho anh biết từ vài năm qua ủy ban kế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-mao-danh/2843968/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.