Nick hơn tôi năm tháng,” Danny nói, “và thấp hơn nửa inch.”
“Sao anh biết?” Al Mập lo lắng hỏi.
“Trong nhật ký của anh ấy,” Danny trả lời. “Tôi vừa đọc đến đoạn khi tôi mới vào phòng giam này, và việc hai anh quyết định sẽ kể cho tôi nghe chuyện gì.” Al Mập cau mày. “Hai năm qua tôi như thằng mù vậy.” Al Mập không nói gì. “Anh chính là trung sĩ đã bắn hai người Albani Kosovo lúc trung đội của Nick nhận nhiệm vụ bảo vệ nhóm tù nhân Serbi.”
“Còn tệ hơn thế,” Al Mập cất tiếng. “Đó là sau khi đại úy Moncrieff đã ra lệnh không được bắn và cảnh cáo bằng cả tiếng Anh lẫn tiếng Serbi - Croatia.”
“Và anh quyết định không nghe lệnh?”
“Cảnh cáo chẳng có ý nghĩa gì với kẻ đã nổ súng vào cậu hết.”
“Nhưng hai quan sát viên Liên hiệp quốc chứng kiến đã kể với tòa án binh là đám Albani chỉ bắn lên trời?”
“Kiểu quan sát đó chỉ để đảm bảo an toàn cho những căn phòng khách sạn sang trọng của bọn họ mà thôi.”
“Và Nick đã đứng ra nhận tội?”
“Ừ,” Al Mập nói. “Dù tôi đã kể rõ với tòa án binh chuyện xảy ra, nhưng họ vẫn tin lời của Nick hơn.”
“Thế anh bị kết án ra sao với tội ngộ sát?”
“Chỉ mười năm, còn hơn hai mươi năm vì tội giết người và không được giảm án.”
“Nick viết rất nhiều về sự dũng cảm của anh, cách anh cứu nửa trung đội - trong đó có cả anh ấy - thế nào, lúc anh còn ở bên Iraq.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-mao-danh/2843921/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.