“Này Cartwright, anh có hai thư,” Pascoe, cai ngục phụ nói, và đưa hai phong bì cho Danny. “Nhân tiện, chúng tôi thấy có tờ mười bảng kẹp trong một thư. Tiền sẽ được chuyển vào phần tiền ăn của anh, nhưng nhớ nói với bạn gái sau này nên gửi thư chuyển tiền đến văn phòng, họ sẽ chuyển tiền trực tiếp vào tài khoản cho anh”.
Cánh cửa đóng lại.
“Họ mở thư của tôi ra xem à,” Danny nói, và nhìn bao thư đã bị xé nham nhở.
“Họ vẫn làm thế,” Al Mập nói. “Thậm chí còn nghe cả điện thoại của cậu nữa.”
“Tại sao?” Danny hỏi.
“Để xem có tóm được chú nào mưu đồ mang ma túy vào đây không. Mới tuần trước thôi, họ vồ được một thằng ngu định đi cướp ngay ngày đầu tiên được thả đấy.”
Danny lấy ra lá thư từ phong bì nhỏ hơn. Nhìn nét chữ, anh đoán là của Beth. Bức thư thứ hai được đánh máy, nhưng lần này thì anh không chắc do ai gửi. Danny nằm im lặng cân nhắc việc giải quyết khúc mắc của mình trên giường, rồi quyết định.
“Nick, anh có thể đọc thư giúp tôi không?” anh hỏi khẽ.
“Có thể, và rất sẵn lòng.” Nick trả lời.
Danny chìa hai lá thư ra. Nick đặt bút xuống, cầm lá thư viết tay, xem chữ ký ở dưới. “Đây là của Beth,” anh nói. Danny gật đầu.
“Danny yêu dấu,” Nick đọc. “Mới có một tuần, nhưng em đã nhớ anh nhiêu lắm. Làm sao mà bồi thẩm đoàn có thể phạm phải sai lầm khủng khiếp đến vậy? Tại sao họ không tin em? Em đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-mao-danh/2843895/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.