Beth chậm chạp quay lại bục nhân chứng. Nàng thấy bố mẹ đang ngồi ở phía sau, và thấy Craig đang giận dữ nhìn mình. Nàng muốn thể hiện thái độ lại với hắn, nhưng điều đó hoàn toàn vô nghĩa, và không gì làm Craig thoải mái bằng việc biết gã đã gây được sức ép lên nàng.
Beth bước lên bục nhân chứng, càng thêm quyết tâm hơn. Nàng cố đứng, nhìn Arnold Peason vẫn đang ngồi trên ghế bằng ánh mắt đầy thách thức. Có lẽ ông ta sẽ không hỏi gì nàng nữa thì sao.
Tay công tố viên già chậm rã đứng dậy. Không buồn liếc Beth, ông ta bắt đầu xếp lại giấy tờ, rồi uống một ngụm nước, cuối cùng cũng nhìn về phía nàng.
“Cô Wilson, sáng nay cô ăn gì?”
Beth hơi lưỡng lự, khi mọi người trong phòng đổ dồn mắt vào nàng. Alex Redmayne chửi thầm. Anh biết Pearson đang cố làm nàng mất cảnh giác với câu hỏi đầu tiên này. Chỉ có thẩm phán Sackville không tỏ ra ngạc nhiên.
“Tôi uống trà và ăn trứng luộc,” Beth cố kiềm chế.
“Không thêm món gì nữa à, cô Wilson.”
“Có, vài lát bánh mì.”
“Mấy tách trà?”
“Một, không, hai tách,” Beth nói.
“Hay là ba?”
“Không, chỉ hai thôi.”
“Và mấy lát bánh mì?”
Nàng lại lưỡng lự. “Tôi không nhớ.”
“Cô không nhớ mình đã ăn gì sáng nay, vậy mà cô có thể nhắc lại chi tiết từng câu cô nghe được vào sáu tháng trước.” Beth lại cúi đầu xuống. “Cô không chỉ nhớ từng từ ông Craig nói tối hôm đó, mà cô còn nhớ rõ cả việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-mao-danh/2843876/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.