Lần này đi, Tể Tiểu Tô không ngờ rằng họ theo Thường lão về thẳng biệt viện của ông ở khu ba.
Cô vốn tưởng biệt viện của Thường lão là nơi để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, sẽ rất thanh tịnh và tĩnh mịch, ai ngờ đến đó rồi mới thấy kinh ngạc.
Môi trường thì thanh tịnh đó, những phòng thủ nghiêm ngặt và binh lính tuần tra đi đi lại lại như vậy là sao?
Cô dám khẳng định, ở đây ít nhất phải nuôi cả một doanh!
Vừa vào biệt viện, Thường lão đã lộ vẻ mệt mỏi, khiến cho Tế Tiểu Tô càng sững sờ. Ban nãy rõ ràng ông ấy vô cùng có tinh thần, uy phong lẫm liệt.
“Lâu quá không ra ngoài thì người rồi, sắp không chịu nổi rồi. Phương Tấn, anh đưa cháu gái ta đi, nói chuyện với nó cho cẩn thận, thầy đi chợp mắt một lát.”
Thường lão xua tay.
Có một người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi chạy tới, nhẹ nhàng đỡ ông vào.
Trong phòng chỉ còn Thủ trưởng ban chấp hành và Tê Tiểu Tô.
Từ khi đi ra khỏi quân bộ, Tê Tiểu Tô rõ ràng đã nhìn thấy tất cả đội viên của chiến đội Diệm Ưng vốn ngồi ở phòng quan sát bên cạnh đã không còn ở đó nữa.
Cô lại càng khẳng định, Vệ Thường Khuynh khống chỉ đi đuổi theo thương binh.
“A Khuynh đi đâu rồi? Tại sao chúng ta phải tới biệt viện của Thường lão?” Cô quay người hỏi Thủ trưởng ban chấp hành.
Thủ trưởng ban chấp hành cười khổ.
Quả nhiên y như những gì Vệ Thường Khuynh nói, căn bản không giấu nổi cổ.
Cũng may cố không quậy phá hay sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-theo-duoi-vo-yeu/415145/chuong-1115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.