Bởi vì rèm cửa mỏng manh, có ánh trăng, ánh đèn làm bối cảnh, càng có thể thúc giục ngọn lửa trong anh.
Hai người quấn quýt lấy nhau, thoả thuê lên xuống.
Tề Tiểu Tô quên đi Hạ Nông, quên đi Hạ Dư Hoành, quên đi bài thi, quên tất cả, chỉ chân thật cảm nhận được sức mạnh của anh, một lần lại một lần, khiến cho cô gần như ngất đi.
Giống như lần trước cô bị thương, anh nhịn lâu như vậy, sau đó đợi cô cuối cùng cũng dưỡng thương khỏe lại rồi, đợi tinh thần cô tốt rồi, liên tục mấy đêm anh đều như vậy, y như sói đói, làm sao cũng không đủ.
Lần cuối cùng, Tề Tiểu Tô cảm thấy eo mình sắp gãy ra, anh mới ôm cô vào nhà tắm, trong bồn tắm lại chậm rãi làm một lần nữa.
Một đêm này, Tề Tiểu Tô hoàn toàn ngủ như chết, sáng hôm sau cũng không dậy nổi.
Đến lúc bà Kim qua đây làm bữa sáng, Vệ Thường Khuynh hôn cô mấy lần cô mới tỉnh dậy.
“Dậy ăn sáng đi.”
Vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt hồng hào của anh, Tề Tiểu Tô cũng không biết nên vui hay là nên oán trách nữa. Tại sao cô cảm thấy toàn thân giống như bị rời ra rồi mà anh lại như uống thập toàn đại bổ thế hả?
Sự khác biệt giữa nam và nữ thật đúng là không còn lời nào để nói.
Thay quần áo đi ra ngoài ăn sáng, Tề Tiểu Tô thuận tiện nói với bà Kim: “Cô Kim, hôm nay nếu rảnh phiền cô đến phòng đối diện quét dọn nhé, hôm nay anh cháu sẽ xuất viện.”
“Vâng.”
Bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-theo-duoi-vo-yeu/414705/chuong-675.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.