“Nhìn gì thế?”
Vệ Thường Khuynh nhéo nhéo gương mặt cô hỏi.
“Nhìn thấy một người có chút quen mắt.” Nhưng tại sao cô ta lại ở đây?
“Hỏi No1.”
Hệ thống Tiểu Nhất lập tức nói: “Đan Ninh Ninh.”
Quả nhiên là cô ta. Tề Tiểu Tô có chút bất ngờ, cho dù Đan Ninh Ninh đã rời khỏi thành phố D, không đến thành phố K tìm Chúc Tường Đông, chắc cũng nên trở về nhà ở thành phố J mới phải? Sao đột nhiên lại tới thủ đô?
“Có cần điều tra thử không?” Hệ thống Tiểu Nhất hỏi.
Tề Tiểu Tô lắc lắc đầu: “Không cần.”
Không cần lãng phí năng lượng. Nếu người có chút quan hệ với cô vừa gặp phải liền đi điều tra, vậy cô trở thành cái gì? Quan hệ giữa Đan Ninh Ninh và cô vốn không thân, bất luận Đan Ninh Ninh đến thủ đô để làm gì, chỉ cần không liên quan đến cô, cô cũng không cần quản, không đến mức cần phải điều tra cô ta.
Mỗi người có lối sống và theo đuổi riêng, tuy cô có chút đáng tiếc cô gái đơn thuần lương thiện ngày xưa không còn nữa, nhưng đây cũng là cuộc sống riêng của Đan Ninh Ninh.
Đan Ninh Ninh cứ như thế bị Tề Tiểu Tô ném ra sau não.
Đồ ăn của nhà hàng này quả nhiên rất ngon, dưới sự giám sát của Vệ Thường Khuynh, cô ăn rất no nhưng không đến nỗi no căng bụng. Cuối cùng, sau khi ăn một bát đồ ngọt cô chủ động yêu cầu đi bộ về.
Vệ Thường Khuynh vốn không đồng ý, nhưng không chịu nổi đôi mắt nhỏ long lanh chớp chớp của cô, mềm lòng nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-theo-duoi-vo-yeu/414649/chuong-619.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.