Năm viên đá thô này, giá trị của hai viên đầu tiên đã đủ để bù với tám viên ngọc nguyên thạch của cô, đương nhiên, đây là dự tính sơ sơ bây giờ của cô, sau khi cắt ra cô mới phát hiện, dự tính của mình quá bảo thủ rồi.
Sau khi chọn ra năm viên đá thô, Tề Tiểu Tô thỏa mãn đến muốn khóc.
Cô khổ cực chịu đựng mới nhịn được không vui vẻ cười ra tiếng.
Hệ thống Tiểu Nhất cạn lời: “Cô thật sự muốn cắt năm viên đá thô này tại chỗ sao? Cô không sợ Lâm Chí hối hận, không cho cô nữa à?”
“Được, ông ta muốn hối hận cũng được, tôi sẽ làm ầm luôn tại đây, nói chuyện đống đá thô này của ông ta ra ngoài, dụ những kẻ đó đến, xem ông ta cần tiền hay là cần mạng.”
“Nhỡ đâu ông ta cần tiền thì sao?”
“Đợi người đến giết chết ông ta rồi, chúng ta lại trộm mấy viên đá thô này đi là được.”
“Trộm?” Hệ thống Tiểu Nhất cạn lời.
Tề Tiểu Tô nói như lẽ đương nhiên: “Cũng không thể coi là trộm, kể từ bây giờ năm viên đá thô này đã được coi là của tôi, đúng không? Bất kể Lâm Chí làm sao mà có được, bây giờ đống đá thô này là của ông ta, sau đó ông ta tặng năm viên cho tôi, vậy năm viên này chính là của tôi rồi, chỉ là nếu như tạm thời không tiện mang đi, tôi cũng chỉ có thể trộm thôi, thật ra không tính là trộm.”
Hệ thống Tiểu Nhất bị cô làm cho chóng mặt, nhưng vẫn nghe hiểu ý cô.
Nó cũng không phản đối,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-theo-duoi-vo-yeu/414457/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.