Lạc Dư chán nản chống cằm suy nghĩ, đã qua hơn một nửa như vậy chẳng phải cậu sắp bị Huyết Nham giết rồi sao?
- Mèo mướp thúi, mau nghĩ cách, nếu không nhiệm vụ sẽ thất bại thiệt đó.
Một luồng ánh sáng lóe lên, thân ảnh một thiếu niên mặc áo bào trắng xuất hiện trước mặt Lạc Dư. 250 đi qua đi lại vuốt cằm suy nghĩ, 1 khắc, 2 khắc....
- / Ờm, kí chủ, hay là cậu tự nghĩ đi, với cái đầu bé nhỏ này của bổn bảo bảo thì nghĩ được cái gì chứ./
- ...
Lạc Dư khóe miệng co giật, cậu còn tưởng con mèo này nó nghiêm túc, đúng là không tin tưởng được mà, hệ thống dởm.
Một suy nghĩ lóe lên trong đầu, Lạc Dư cười ha ha:
- Có rồi.
250 tò mò xán lại hóng.
- Kí chủ, cậu nghĩ ra cách rồi sao, mau nói, bổn bảo bảo cũng muốn nghe.
Úp úp mở mở, không biết mèo rất hay tò mò sao? 250 âm thầm phun tào trong lòng nhưng bên ngoài không dám tỏ vẻ chống đối.
- Hắc, chỉ cần đè thôi đúng không.
250 nghi hoặc không thôi, cái này có liên quan gì sao? Nhưng nếu kí chủ nhà mình đã hỏi thì nó không có lí do gì không trả lời:
- / Đúng vậy, chính tuyến là đè, phụ tuyến là sống./
- Ồ, hắc hắc.
250 nghe thấy tiếng cười của Lạc Dư lông tóc trên người dựng đứng cả lên, lại muốn giở trò gì nữa đây.
- Ta có kế hoạch rồi, chuẩn bị đi, ba ngày nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507770/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.