Mùi gì vậy?
Trong không khí thoang thoảng một mùi gì đó vô cùng tanh hôi. Lạc Dư che mũi, cậu lần theo nơi mùi hôi thối bốc ra đi đến một quãng đường vắng tanh không có một bóng người.
- Mèo mướp thúi, 250, Bạch Miêu?
Lạc Dư vẫn không cảm ứng được sự tồn tại của 250, cậu bước đến gần đám sương mù nhưng thứ này dường như sợ cậu nhanh chóng lui tán.
Lạc Dư một mình đứng giữa con đường hoang vắng, một luồng gió lạnh thổi qua khiến toàn thân cậu không nhịn được phát run.
Răng rắc
Dưới chân dẫm phải thứ gì đó, Lạc Dư cúi đầu xuống nhặt lên miếng ngọc hình một con mèo nhỏ.
Đây, là đồ cậu đặc biệt làm tặng cho 250, nó luôn giữ bên người một tấc không rời, mèo mướp thúi sẽ không vô duyên vô cớ vứt ở đây.
Nó, bị bắt đi rồi.
Lạc Dư quay trở về bóp cổ chủ quán trọ nhấc lên.
- Nói, ở cái trấn này rốt cuộc có thứ yêu ma gì?
Chủ quán trọ sợ hãi há miệng cố gắng hít thở, lão ta khàn giọng ngắt quãng nói:
- Tôi nói, cái... Cái gì tôi cũng nói. Thử đọc tr𝘶𝑦ệ𝓃 khô𝓃g q𝘶ả𝓃g cáo tại + Tr𝖴mt r𝘶𝑦ệ𝓃.𝚅N +
Lạc Dư thả người xuống ngồi bên cạnh lão ta.
- Nói.
Chủ quán run lẩy bẩy, mắt lấp la lấp liếm nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói vào tai Lạc Dư.
- Thật ra mấy chuyện như thế này cũng không phải lần đầu.
Lão ta nuốt một ngụm nước miếng mặt mày tái nhợt.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507750/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.