Lạc Dư còn tưởng mình nghe nhầm, cậu mở to mắt.
- Mèo mướp thúi, ngươi nói cái gì cơ?
250 vươn tay chọc chọc tảng băng nhỏ giọng:
- Thì, đập mấy tảng băng này ra, khử mùi rồi đem cho người dân trong trấn ăn... Đỡ tốn lương thực.
Càng về sau càng ấp úng, 250 mở to mắt hồn nhiên nhìn Lạc Dư.
- Kí chủ, được không?
Lạc Dư trợn ngược mắt giơ chân sút cho con mèo không có lương tâm nào đó.
- Ta nghĩ không cần đâu, số này ta đem về cho chủ quán giúp ngươi nấu thành thức ăn cho mèo, ngươi không muốn ăn cũng phải ăn.
250 rụt rụt cổ, bĩu môi:
- Thúi lắm, bảo bảo không ăn đâu.
Lạc Dư cảm thấy nếu mình còn tiếp tục nói chuyện với con mèo mướp này nữa thì sớm muộn cũng bị nó chọc tức đến phát điên.
- Cút đi.
Cậu đuổi 250 sang một bên vung tay đem năm tảng băng trấn thành hàng ngàn mảnh nhỏ.
- Trở về thôi, ta buồn ngủ lắm rồi.
250 “ồ” một tiếng hí ha hí hửng chạy theo, về ngủ thôi.
Hai người vừa trở về đến quán trọ thì đã thấy đồ đạc của mình bị vứt bên ngoài cửa.
- Nè, lão già, ông làm gì vậy?
Chủ quán vừa thấy hai người liền vội vàng đóng cửa lại.
- Khoan đã.
250 muốn tiến lên đập cửa thì bị Lạc Dư ngăn lại.
- Đi thôi.
- Nhưng...
250 vẫn không cam lòng bị đuổi đi như vậy, họ rõ ràng đã giúp bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507746/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.