Lạc Dư mang theo thanh kiếm nhiễm máu từng bước đi ra ngoài. Thi thể ma tôn đương nhiệm nằm trong phòng bị một kiếm đâm thủng ngực, mắt trừng trừng nhìn theo bóng lưng cậu.
Gã... Chết không nhắm mắt, gã hận, nếu gã không trở thành ma tôn, nếu gã không nghe sự xúi giục của mấy lão bất tử kia, nếu gã không vào trong căn phòng này...
Nhưng đó chỉ là “nếu”, trên đời này, vốn không có thuốc hối hận.
Bên ngoài,
Huyết Nham cầm trong tay thanh hắc kiếm tỏa ra mùi tanh nồng. Hắn vẩy vẩy đem chất lỏng màu đỏ trên thanh kiếm vẩy hết đi.
- Hừm.
Huyết Nham liếm môi, hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời tối sầm cười cười.
- Đợi thêm chút nữa đi, ta giải quyết xong đám rác rưởi này rồi đến chơi với ngươi.
Huyết Nham tiến đến phía trước dừng lại bên cạnh lão đầu trọc dùng một chân dẫm lên mặt lão.
- Ha, vừa nãy không phải rất kiêu căng sao? Giờ sao không nói đi hả, Nói.
Lão đầu trọc bị dọa tái mặt, tay phải bị hắc kiếm chém đứt đau đớn khiến lão muốn ngất cũng nhất không được.
- Ma... Ma tôn đại nhân, tôi, tôi sai rồi, là hắn, là kẻ mà ngài cứu trăm năm trước dụ dỗ chúng tôi tiêu diệt ngài, tôi cùng bọn họ thật sự không cố ý, ngài hãy tha cho chúng tôi được không.
Lão đầu trọc lắp bắp cầu xin, những nguyên lão kia cũng biết đây là cơ hội duy nhất cũng vội vàng hùa theo.
- Đúng vậy, ma tôn đại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507724/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.