Ngày hôm sau hệ thống đưa cho Lạc Dư một viên thuốc.
- /Kí chủ, cậu còn hơn 90 năm nữa, từ giờ tôi cũng sẽ không xuất hiện trước mặt cậu nữa, tạm biệt./
Lạc Dư cau mày, không xuất hiện? Cậu không muốn.
"Mèo mướp thúi!"
"Ngươi muốn đi đâu?"
250 ngồi trong không gian chán nản nói:
- /Nhiệm vụ đã hoàn thành, tôi không thể xen vào cuộc sống của kí chủ nên sẽ phải ngủ đông, đợi thời hạn hết rồi lại tỉnh dậy đưa cậu đi./
"Đây là bắt buộc?"
Lạc Dư dò hỏi, 250 lắc đầu.
- /Không phải, nhưng tôi không thể xen vào cuộc sống của kí chủ, không ngủ đông chẳng lẽ ngồi xem hai người ân ái/
Càng nói mèo mướp thúi lại càng cảm thấy ủy khuất, kí chủ rõ ràng là của nó, sao lại bị nam chủ cướp mất rồi, nam chủ đúng là đồ đáng ghét.
Lạc Dư mắt sáng lên, cậu cười vui vẻ nói:
"Mèo mướp thúi! Mi có thể đi chơi mà."
Tai mèo dựng thẳng lên, 250 có chút không xác định dò hỏi.
- /Kí chủ, cậu cho tôi rời khỏi cậu thật sao?/
Lạc Dư buồn cười, cậu có Huyết Nham rồi, ép nó ở lại bên cạnh mình làm gì chứ.
"Đi sớm về sớm."
250 vui vẻ nhảy cẫng lên lập tức ra khỏi không gian.
- Kí chủ ~ tôi yêu cậu nhất.
- Đi đi, cái không gian giới chỉ này có đủ tiền cho ngươi tiêu xài mấy trăm năm.
Mèo mướp thúi cầm lấy giới chỉ đeo lên tay.
- Vậy... Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507718/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.