Vệ Quân nhìn khuôn mặt đỏ ửng mê người của Lạc Dư nhịn không được cúi xuống cắn một cái để lại một dấu răng mờ mờ trên mặt cậu.
- Ta đi đây.
Lạc Dư xoa xoa má nhìn cánh cửa đá mở ra rồi lại đóng vào.
Vệ Quân vừa ra ngoài liền lập tức gọi Bàng Long đến thư phòng, tiến độ cần phải đẩy nhanh hơn nữa, hắn không thể để Lạc Dư đợi quá lâu được.
- Tướng quân.
Bàng Long quỳ xuống hành lễ, Vệ Quân ngẩng mặt lên để lộ ra bộ dạng giống như quái vật của mình khiến Bàng phó tướng hơi bất ngờ.
- Sao vậy? Sợ rồi.
Vệ Quân nhếch miệng lộ ra một mạt ý cười, Bàng Long nhún nhún vai trong mắt mang theo tiếu ý.
- Đúng là có chút sợ, tướng quân ngài mà đem cái bộ mặt này đi vào buổi tối thì... hắc hắc.
Vệ Quân bật cười, tên này lại muốn đi hố người, chậc, chẳng thay đổi chút nào hết.
- Quân lực thế nào rồi, trong vòng mười ngày liệu có thể tấn công vào bên trong kia không.
Bàng Long biết Vệ Quân đang nói đến nơi nào, đôi mắt hắc bạch phân minh của hắn ta hơi nheo lại.
- Có thể, nhưng phải cần rất nhiều vàng.
Muốn khích lệ quân sĩ cách tốt nhất là cho người nhà của họ một cuộc sống sung túc.
- Cái này không thành vấn đề.
Vị huynh trưởng kia của Vệ Quân vì muốn cho dân chúng biết mình là một minh quân, yêu thương đệ đệ nên đã tặng cho hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507615/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.