Lạc Dư tóc gáy dựng đứng sợ rụt cổ lại, gậy Như Ý? Là gậy mà cậu đang nghĩ hay là cái đó?
- Lăng Dạ, tôi...
- Ngoan nào.
Lăng Dạ ôn nhu hôn lên khóe mắt cậu một cái mỉm cười:
- Nếu không muốn ăn gậy thì phải cố gắng làm đúng hết nha. Không thì... em biết rồi đó.
Anh ta đỉnh đỉnh cái thứ dưới thân vào khe m*ng cậu nụ cười trên mặt vẫn không đổi. Lạc Dư mắt đẫm nước cúi đầu nhìn đũng quần Lăng Dạ suýt nữa thì khóc ra tiếng, cái thứ bienthai to con này, gậy Như Ý mà thầy nói là nó sao?
- Thầy ơi!!! Đừng mà, A Dư sợ đau.
Mắt Lạc Dư đỏ ửng bắt đầu nấc lên, Lăng Dạ, đồ xấu xa, ngay cả cái đó cũng xấu cũng to nữa, huhu.
- A Dư đừng khóc, thầy chưa làm gì em mà.
Lăng Dạ nhướng mày, đây là ăn vạ? A Dư, em càng ngày càng gian xảo nha, suýt chút nữa anh bị em lừa rồi. Phải phạt.
- Thầy bắt nạt em, đừng có chối.
Lạc Dư ngồi trên người Lăng Dạ cố gắng tránh khỏi cái cây "Gậy Như Ý" kia. Hừ, khó chịu chết đi được, cứ chọc vào m*ng cậu không à.
- Thầy, thầy sang ghế của thầy ngồi được không, chật lắm, không thoải mái một chút nào.
Lăng Dạ khẽ híp mắt, anh ta giữ chặt lấy Lạc Dư ép thứ đó của mình cọ qua cọ lại l* nh* của cậu. Hơi thở của anh ta trở nên nặng nhọc, người A Dư chỗ nào cũng thật mềm, anh ta sắp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507580/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.