Lạc Dư khóc không ra nước mắt, cậu đáng lẽ nên nghỉ học trốn ở nhà luôn cho rồi.
Hai năm sau, tại trường đại học thành phố A.
- Lạc đồng học, em không sao chứ.
Lăng Dạ thấy Lạc Dư mặt đỏ ửng, hơi thở gấp gáp khóe miệng anh ta hơi nhếch lên nhìn qua rất là vô hại.
Hai năm trước sau khi Lạc Dư đỗ đại học, cậu cứ nghĩ như vậy là mình đã thoát khỏi ma chảo của tên bienthai này rồi nhưng không ngờ người đàn ông đáng ghét này vẫn có thể theo đến, còn làm giáo viên thể dục của cậu.
- Em không sao đâu thầy, thầy cứ mặc kệ em đi.
Lạc Dư yếu ớt nói, cậu không muốn cầu cái tên lưu manh này nữa, lần nào cầu thì cũng bị anh ta đè ra làm, chỗ đó của cậu sắp bị làm hỏng luôn rồi, hức.
Những học sinh đang tập hít đất xung quanh cũng lần lướt quay đầu nhìn vẻ mặt đỏ ửng của Lạc Dư, nhanh như vậy đã mất sức rồi? Mới chỉ qua 5 phút, hay là bị ốm?
Các nữ sinh đang ngồi trong bóng râm cũng chú ý đến Lăng Dạ cùng Lạc Dư. Một nữ sinh xung phong với thầy giáo:
- Thầy ơi! Để em đưa bạn ấy đến phòng y tế cho.
Giọng của nữ sinh đó rất lớn, tất cả mọi người trong lớp đều nghe thấy lần lướt gật đầu ồn ào nói chuyện:
- Sắc mặt của Lạc Dư đúng là không tốt lắm.
- Đúng đó, thầy để em đưa bạn ấy đến phòng y tế đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507574/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.