Lăng Cẩn không phát hiện ra có điều gì bất thường liền hừ lạnh một tiếng, chiếc áo sơ mi trên người bị gió thổi tung, mái tóc bù xù nhiễm nước khiến ai đó nhìn đến say đắm.
Lăng Viễn bật cười, hắn ta từ nhỏ đến lớn đều vô cùng xấu tính. Nhưng chỉ cần người con trai đó vừa xuất hiện trong tầm mắt là y rằng.
Lăng Cẩn, em ấy hoàn mĩ như vậy, hắn ta thật muốn đem em ấy bắt giữ, nhốt lại, khiến em ấy cả đời chỉ có thể nhìn một mình Lăng Viễn này.
- ...
Đợi một lúc vẫn không nhìn thấy người khả nghi, sắc mặt Lăng Cẩn trở nên băng lãnh. Tuy rằng khả năng của hắn không cao nhưng trước giở ngoại trừ mấy người trong Lăng gia thì còn chưa có người nào qua mặt được hắn.
Khoan đã... có một người.
Toàn thân Lăng Cẩn phát lạnh, không đâu, hắn vừa mới chuyển đến đây. Ngay cả cha mẹ hắn cũng không biết thì sao người này có thể phát giác nhanh đến thế. Theo đến đây? Nếu thật sự như vậy thì hắn phải làm sao?
Trong đầu loạn thành một mớ, Lăng Cẩn lắc lắc đầu không nghĩ nữa.
Chắc chắn là tại hắn đối với người đàn ông kia đã sinh ra ám ảnh nên mới lúc nào cũng nghĩ đến anh ta.
Phù, bình tĩnh nào. Người nam nhân kia nếu tìm đến thì cũng không nhanh đến mức đó đâu, đừng nghi thần nghi quỷ nữa.
Lăng Cẩn quay người đi vào phòng cẩn thận khóa trái cửa cố gắng đem bản thân trấn tĩnh lại rồi đi lấy đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507566/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.