Lâm Thiếu Mặc vừa hút sữa vừa ngước mắt lên nhìn Lạc Dư mắt cong cong giống như đứa trẻ giành được đồ vật yêu thích vậy.
Ca ca thật tốt, hắn biết ca ca sẽ không nhẫn tâm để hắn nhịn đói đâu, hì hì. Oa, ngon quá, nhưng thỉnh thoảng nơi này của ca ca mới chảy ra được một giọt, như thế thì bao giờ hắn mới uống no được.
Mắt Lâm Thiếu Mặc mở lớn, miệng phồng lên ra sức hút, hút, ta hút, ta hút. Hừ, A Mặc không tin mình không hút được một cốc sữa, hút đi nào, hútttttt.
- A, thằng nhóc thúi, cậu làm cái gì vậy? Nhẹ thôi, tôi đập chết cậu bây giờ.
Lâm Thiếu Mặc đột nhiên dùng sức khiến Lạc Dư giật thót mình, đầu ngực bị hút đến phát đau làm cậu đành phải ưỡn người lên để hắn hút cho dễ. Nam chủ à, ngươi đừng có chọc ta như thế có được không, ta đau ~
Lạc Dư nghĩ vậy thôi chứ thực ra cậu vẫn cảm nhận được một chút sư*ng, ưm, nhưng ngực cậu bị c.ắn sưng tấy hết cả lên rồi, bị Lâm Thiếu Mặc ra sức hút như vậy thì phần đau vẫn nhỉnh hơn một chút.
- A Mặc, ca ca đau. A Mặc mà khiến cho ca ca bị đau là lần sau ca ca không cho em uống sữa nữa đâu đó.
Lâm Thiếu Mặc đột ngột ngẩng đầu lên, đôi mắt hẹp dài của hắn nhìn cậu chăm chú, phân vân một chút liền rời khỏi ngực cậu.
Khoan đã.
Hắn đột nhiên nhào tới, gương mặt sắc bén cảnh giác nhìn cậu, nói:
- Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507549/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.