Thân dưới Lạc Dư chảy xuống một dòng chất lỏng màu đỏ, cha nhỏ vừa thấy vậy mặt tái mét gào lên:
- Người đâu, Lâm Vẫn Du, ông chết ở đâu rồi hả!?!
Người hầu trong nhà vội vàng chạy ra thấy tình hình không ổn lắm nên vội vàng chạy đi gọi bác sĩ tư đến.
Lạc Dư được đưa vào phòng, nhìn gương mặt tái nhợt, bờ môi trắng bệch của cậu khiến ai nấy đều vô cùng xót xa. Thiếu gia đầu chắc chắn bị úng nước rồi, một omega xinh đẹp như vậy, lại còn hết lòng vì ngài ấy, không tiếc sinh đứa nhỏ ra dù biết nó sẽ không được cha nó chấp nhận.
Lạc thiếu gia ưu tú đến mức này mà thiếu gia vẫn không chịu mở lòng, thậm chí còn không đến thăm Lạc Dư dù chỉ một lần.
Người làm trong lâm gia âm thầm cảm thấy bất mãn thay cho Lạc Dư. Thà rằng Lạc thiếu gia bỏ đi đứa nhỏ khó khăn lắm mới giữ được này để bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc sống không có sự xuất hiện của Lâm Thiếu Mặc. Có lẽ đó mới là điều tốt nhất.
Bác sĩ rất nhanh chạy đến, mọi người đều ra ngoài để ông ấy kiểm tra cho Lạc Dư.
3 năm sau.
Trong một căn phòng tráng lệ bày đủ các loại đồ chơi trẻ con. Lạc Dư ngồi bên cạnh cửa sổ ngẩn người nhìn về phía xa xa, bóng lưng gầy yếu, cô độc đó làm cho trái tim người khác nhói lên, muốn tiến tới ôm người con trai đó vào lòng an ủi.
Ba năm nay Lâm Thiếu Mặc giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507507/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.