Bé con dùng đôi mắt ướt đẫm nhìn Lâm Thiếu Mặc làm những người đi ngang qua không vui, dùng ánh mắt tức giận, chất vấn nhìn hắn. Đứa trẻ đáng yêu như vậy, cái tên này bị điếc hay sao? Hay là bị mù? Không phản ứng bé để bé khóc rồi kia kìa.
Lâm Thiếu Mặc dở khóc dở cười, hắn nhìn gương mặt giống mình 80% trong lòng mềm mại. A Dư sinh con cho hắn, đây chắc chắn là bé con của bọn họ.
Gương mặt bụi bẩn, râu ria xồm xoàm của hắn lộ ra ý cười. Xi𝔫 ủ𝔫g hộ chú𝔫g tôi tại [ T 𝐑ÙMT𝐑U𝘠Ệ𝗡.𝙫𝔫 ]
- Bé con, cảm ơn con. Con đáng yêu như vậy không biết là do vị omega sinh ra? Người đó chắc chắn cũng đáng yêu giống con đi.
Bé con chán nản đuổi người đi theo sau mình ra thật xa, đây là người mà quản gia cho đi theo bảo vệ bé, nhưng giờ về đến nhà rồi cần gì bảo vệ chứ, còn có máy giám sát mà.
Bé con ngồi xuống bên cạnh Lâm Thiếu Mặc, hoàn toàn không chê hắn bẩn, đuôi mắt cong cong nói:
- Ba ba con cũng đáng yêu lắm đó, nhưng mà người ngoài toàn nói xấu ba ba thôi. Tại cha con không về, nếu người về người nhất định sẽ cho baba với con một danh phận.
Đôi mắt bé sáng lấp lánh nhìn ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, bé chưa từng gặp cha, nhưng bé chỉ cần nhìn ảnh chụp cũng biết người rất tuyệt. Từ lúc bé có ý thức thì cha đã là thần tượng trong lòng bé rồi.
Niềm vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507504/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.