Long U uốn thân bay lên trời rồi lao thẳng xuống, mặt hồ dậy sóng nổ ầm một cái khiến nước trong hồ bắn tung tóe tràn lên cả bờ.
Lạc Dư che mặt, theo kí ức của nguyên chủ thì cái tên Long U này rất lười, tính tình lạnh lùng trầm mặc chẳng khác nào một tên tự kỉ mà. Thế này là sao? Cậu thấy hắn giống như đang lên cơn động kinh chứ lạnh lùng trầm mặc đâu ra.
- Bảo bối, sợ độ cao?
Long U không thích nói chuyện nên giọng nói phát ra có chút khàn đặc, có điều nó lại rất gợi cảm. Lạc Dư sờ sờ lỗ tai nóng ran của mình, không thể nào, chỉ một câu nói mà cậu đã xấu hổ, da mặt cậu đâu có mỏng đến mức đó.
Lạc Dư che mặt muốn tìm một cái lỗ để chui xuống nhưng rất nhanh liền không cần nữa rồi.
"ẦM"
Nước trong hồ vốn mang đậm tính hàn, hơn nữa giờ còn đang là ban đêm nhiệt độ trong không khí từ lâu đã hạ xuống dưới 10°C, dưới nước còn kinh khủng hơn, chắc chắn xuống âm độ C rồi cũng nên.
Lạc Dư mặt trắng bệch khóc không ra nước mắt, Long U phát giác ra người trong lòng đang không ngừng run rẩy ngộ ra vội dùng linh lực bao phủ cơ thể cậu.
- Phù.
Lạc Dư thỏa mãn thở nhẹ ra một hơi, ấm quá. Mắt cậu díp lại không biết từ lúc nào đã thiếp đi trong lòng Long U.
- Bảo bối.
Long U hóa thành hình người ôm người trong lòng đặt lên giường hàn ngọc.
Trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507489/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.