Bạch Vũ Phong rụt rụt cổ, Lạc Dư quay đầu lườm Long U một cái rồi an ủi y:
- Đừng sờ, đệ tên gì?
Long U không muốn cậu quan tâm đến người đàn ông khác, hắn lạnh mặt liếc Bạch Vũ Phong, không để y kịp nói gì đã xen vào.
- Bảo bối, ta vừa tìm được viên ngọc trai to lắm, cho em nè.
Lạc Dư đẩy người ra không được, cậu cầm viên ngọc trai trong tay chẳng phản ứng gì mắt vẫn nhìn về phía Bạch Vũ Phong.
- Đệ...
- Bảo bối, ta nói...
- Câm miệng.
Lạc Dư còn không phát hiện ra tên này đang cố phân tán lực chú ý của cậu hay sao.
'Rắc'
Viên chân châu bị bóp nát, Long U thấy vậy khóe môi hơi run rẩy, cười gượng.
- Em tiếp tục, tiếp tục.
Bạch Vũ Phong nhìn đống bột màu trắng ngà toàn thân nhịn không được run lên, hình tượng thần tiên ca ca của Lạc Dư trong lòng y ầm ầm sụp đổ. Trời đất, thần tiên ca ca... bạo lực quá.
Bạch Vũ Phong bất tri bất giác thu chân lại co người ngồi một góc nhìn hai người mắt đi mày lại, trong đầu chậm rãi cân nhắc.
Thập Thất từng nói con rắn đấy thân thể thuần một màu đen tuyền, nhìn qua vô cùng u ám, đáng sợ. Lúc con rắn đó hóa thành hình người dung mạo thật không có chỗ nào có thể chê, từng đường nét đều vô cùng hoàn mĩ, mặc một bộ hắc y.
Bạch Vũ Phong ngẩng đầu nhìn hai người Lạc Dư cuối cùng xác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507468/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.