Đám trưởng lão trong cổ tộc đứng ngồi không yên, nhưng trong đó lại có một người sắc mặt từ đầu đến cuối vẫn không thay đổi.
- Các ngươi đủ chưa?
Chỉ một câu, Lạc Dư cau mày nhìn những người cổ tộc quay trở về vị trí của mình cúi thấp đầu lộ ra vẻ mặt hối lỗi. Nhưng ánh mắt cả người đó cho cậu biết bọn chúng rất bất mãn, có điều lại không dám làm ra động tác gì trái lời người đàn ông kia.
Người này là ai? Người có thể một nhát trấn trụ hàng trăm người tu vi lợi hại chỉ có thể chứng tỏ một trong hai điều, thân phận cao nhất và thực lực mạnh nhất.
Lạc Dư nghĩ nghĩ cảm thấy cái thứ hai thích hợp với hoàn cảnh này hơn. Dù gì thì đứng trước khả năng thành thần thì thân phận chẳng có chút tác dụng nào. Huyễn trận ngay cả bán thần cũng bị ảnh hưởng nhưng người này vẫn thản nhiên như cũ, thậm chí còn bày ra bộ dáng ghét bỏ những người bị mê hoặc. Điều đó có thể chứng minh tất cả.
- Ngươi ra được rồi đấy... Bạn đời của "Long Thần".
Một cái phất tay huyễn trận lập tức xuất hiện hàng loạt vết rạn nứt cuối cùng vỡ tung.
- Hả??? Có chuyện gì xảy ra vậy? Ta vừa nãy rõ ràng thấy con rắn kia chết rồi mà?
- Ta cũng thấy, hơn nữa chúng ta còn vì hắn mà đánh nhau...
- ...
Người đàn ông kia liếc một cái đám người đang sôi nổi nghị luận lập tức ngậm miệng, toàn thân phát run.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507455/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.