Trong lúc độ ki*p Long U không phải không biết gì hết. Nhưng hắn có thể làn gì được ngoài việc nằm một bên nhìn Lạc Dư lâm vào khốn cảnh, cuối cùng bị Diệt hồn đinh đâm thủng trái tim vẫn còn đang đập thình thịch đó.
Long U nhắm mắt, tràng cảnh đẫm máu ki*p trước hiện ra rõ mồn một trong đầu hắn.
Người phải chết từ đầu đến cuối vốn dĩ là hắn nhưng bây giờ người chết đi lại là bảo bối. Nếu điều kiện để hắn có thể sống là tính mạng A Dư thì hắn không cần.
Hắn thà chết cũng không muốn người mình yêu dùng mạng đổi mạng.
A Dư, mau trả A Dư lại cho ta đi, trả lại cho ta đi mà.
Thời gian dần qua đi, một ngày, một tháng, một năm.
Long U ôm thi thể Lạc Dư trong lòng ngẩn ngơ nhìn về phía xa xa. Một năm nay hắn không ngừng truyền thần lực vào cơ thể bảo bối, nhưng em ấy... chỉ còn lại một cái xác, không hồn.
Hắn muốn tìm kiếm linh hồn Lạc Dư giúp em ấy hồi sinh. Nhưng hắn không thể nhìn thấy linh hồn một người trừ phi đó là thần hồn, hoặc oán khí quá mạnh hắn mới nhìn thấy được. Hắn bất lực, vô dụng đến ngay cả chính bản thân hắn cũng thấy ghét.
Long U đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, hắn loạng choạng đứng dậy.
- Có rồi. Thần giới, thần giới nhất định sẽ có cách. Bảo bối, em chờ ta.
Long U đến thần giới, trước khi rời đi hắn còn không quên tặng cho Cổ tộc một đòn chí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507447/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.