Lạc Dư có chút ê răng cảm thán một tiếng, nhưng mà thật quái lạ, sao thứ này của Lăng Quân lại có vị ngòn ngọt? Hơn nữa còn rất thơm, chẳng giống hắn gì cả.
Lăng Quân không biết mình bị một tiểu biến th*i nhìn trộm mà còn ăn cả thứ mình xuất ra nữa. Vẻ mặt hắn vô cùng bình tĩnh lấy khăn giấy ưu nhã lau lau thứ chất lỏng dinh dính trên tay.
Mặt trời bên ngoài đã lặn từ lâu, Lăng Quân đứng dậy lấy chiếc áo choàng tắm khoác lên người rồi mở cửa bước xuống nhà.
- Thiếu gia.
Người làm đồng loạt gập người 45° cung kính chào người từ trên lầu đi xuống. Trong số bọn họ không một ai dám ngẩng đầu lên, vị tiểu thiếu gia này của bọn họ trước giờ tính tình không được tốt lắm, chỉ cần thiếu gia tức giận thì toàn bộ Lăng gia đừng hòng được yên, bọn họ không dám chọc tức người kia.
Lăng Quân không thèm liếc bọn họ lấy một cái mà thoải mái đi đến bàn ăn.
- Anh.
Lăng Thụ ngẩng đầu nhìn thoáng qua thẳng em mình một cái rồi tiếp tục cúi đầu đọc báo, nhàn nhạt nói:
- Ngồi xuống đi.
Lăng Quân đã quen với cái bộ dạng lạnh nhạt của anh trai. Trong lòng hắn thầm mắng, người thì gầy như cái que, da thì trắng nõn như con gái, hừ, để xem sau này anh kiếm vợ kiểu gì.
Lăng Quân ngồi xuống đối diện Lăng Thụ, người làm trong nhà dọn thức ăn lên bàn. Lạc Dư ở dưới lớp áo trắng tinh của người nào đó không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ke-hoach-de-nam-chu/2507436/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.